KEYWORD_1 KEYWORD_2

Kỳ cuối: Nẻo đường trở thành chân tu

Về lại Đà Lạt, Thiện Hữu chọn nhiếp ảnh để hành nghề với ước muốn giã từ được cảnh sống xã hội đen. Song, "bụi" giang hồ cứ đeo bám lấy đời trai Thiện Hữu.
Vậy, cơ duyên nào để Thiện Hữu giã từ được chốn giang hồ, tìm về cửa Phật hoàn lương và trở thành vị sư giàu lòng nhân ái, chuyên làm việc thiện mà ai nghe đến danh pháp sư Chơn Hữu cũng đầy kính trọng…?

Tập thơ "đánh thức" lương tri…

Với ánh mắt xa xăm như đang hướng về người mẹ già ở chốn tha phương Đà Lạt, sư Chơn Hữu lại tiếp tục kể câu chuyện quá khứ: "Vì bị sốt rét nặng nên Thiện Hữu được một số người trong băng giang hồ Hải cẩu đưa về Bệnh viên Đa khoa Lâm Đồng điều trị. Tại đây, trong cơn mê sảng, Thiện Hữu mơ thấy mẹ đi chùa cầu phước cho mình. Tỉnh dậy, Thiện Hữu ngỡ ngàng khi thấy mẹ ngồi bên cạnh, đang ngắm nhìn mình với ánh mắt âu yếm. Lúc này, tình thương, sự hối hận cứ day dứt, cứ chạy dài trong tâm khảm Thiện Hữu. Khỏi bệnh, Thiện Hữu quyết định ở lại Đà Lạt với ước muốn quay trở về cuộc sống lương thiện". Khi chúng tôi hỏi về những yếu tố để trở thành đại ca của một băng giang hồ, nhà sư cho biết: "Để trở thành đại ca không phải đơn giản. Đại ca phải là người có máu lạnh, bản lĩnh, có nhiều sẹo và phải dằn mặt được các đại ca của các băng nhóm khác…".

Rời bệnh viện trở về nhà, Thiện Hữu đã xin vào Cty Nhiếp ảnh TP Đà Lạt để hành nghề chụp ảnh cho khách du lịch. Nhưng thật oái oăm, sự đời cứ đưa đẩy, "bụi" giang hồ cứ bám lấy chàng trai Thiện Hữu, bắt anh trở thành đại ca trong giới nhiếp ảnh của Đà Lạt. Kể về quãng đời làm nghề nhiếp ảnh, sư Chơn Hữu nhớ lại: "Hồi ấy, tất cả những người chụp ảnh phục vụ khách du lịch ở Cty thấy Thiện Hữu là sợ, họ ngầm tôn mình lên làm đại ca. Hễ có chiếc xe nào chở khách du lịch lên tham tham quan Đà Lạt là mình có quyền được chọn những đoàn khách "xịn" để chụp, không ai dám lên tiếng phản đối. Thời đó, Thiện Hữu cũng kiếm được nhiều tiền lắm. Nhưng rốt cuộc, có bao nhiêu tiền đều rót sạch sành sanh vào chốn ăn chơi trác táng. Tay trắng vẫn hoàn trắng tay".

"Cứ một tháng 30 ngày chìm trong men rượu, chơi bời… nên thấy cuộc sống nhàm chán quá, cảm thấy bản thân mình chỉ tồn tại chứ không phải sống. Thiện Hữu càng chán chường hơn khi phải chứng kiến cảnh thanh toán nhau trong giới giang hồ. Đặc biệt, được thấy nhãn tiền về kết cục đau thương, bi thảm của một số giang hồ mà trong đó có ba người kết thân với Thiện Hữu là Duy, Tuấn, Tôny. Thế rồi, "giận mình, mình lại thương mình", Thiện Hữu đã bỏ đi lang thang. Soi xét lại những việc mình làm, có lúc giận bản thân quá, Thiện Hữu cắn nát ngón tay trỏ trái của mình" - Sư Chơn Hữu bộc bạch.

Trong một lần Thiện Hữu đang đi lang thang bỗng đọc được tập thơ "Chèo vỡ sông trăng", rồi tập truyện "Người trồng hoa và chàng tu sĩ" mà tác giả là thiền sư Minh Đức Triều Tâm Ảnh. Vốn yêu văn chương, Thiện Hữu đã đọc xong cả hai tác tác phẩm và bắt gặp hình bóng mình trong đó. Lúc ấy, Thiện Hữu mới nhận chân ra rằng: Chỉ có cuộc sống hướng thiện với tấm lòng nhân ái, vị tha mới có được hạnh phúc và đem lại hạnh phúc cho người khác, mới giải phóng được thù hận, lỗi lầm. Để thoát khỏi cuộc sống vô bổ hiện tại, chỉ có cách tìm đến cửa Phật.

Sau quá trình đấu tranh với bản thân trước bao nhiêu cám dỗ của lối sống giang hồ, cuối cùng vào năm 1999, Thiện Hữu về lại quê hương Thừa Thiên - Huế để tìm đến cửa Phật, khép lại cánh cửa của quãng đời giang hồ mà lúc vừa tròn 16 tuổi mình đã nông nổi mở ra.


"Thuyền về neo đậu…”

Rời Đà Lạt về sống ở Thừa Thiên - Huế, Thiện Hữu lại phải chứng kiến cảnh TP Huế khi trận lũ lịch sử vừa đi qua nên càng nhận diện rõ hơn về sự sống, cái chết, hạnh phúc và những nỗi thống khổ của cuộc đời con người.

Tại quê hương, Thiện Hữu xin vào tu ở chùa Huyền Không Sơn Thượng, một ngôi chùa nằm trên ngọn đồi vắng vẻ, yên tĩnh ở huyện Hương Trà, cách TP Huế khoảng 20km và được thiền sư Minh Đức chấp nhận. Qua 2 năm đầu thử thách, Thiện Hữu làm đầu bếp và quét dọn chùa để tích lũy công quả. Kết thúc 2 năm đó, Thiện Hữu được xuất gia và được gọi là Sa Di (cấp bậc đầu tiên trong Phật giáo). Sau đó, Thiện Hữu được học trường Trung cấp Phật giáo tại TP Huế trong 2 năm, rồi trở về chùa nhận chức Thọ giới Tỳ kheo. Tiếp đến, Tỳ kheo Chơn Hữu được học Phật pháp. Đến năm 2005, Tỳ kheo Chơn Hữu được bổ nhiệm về trụ trì chùa Định Quang, một ngôi chùa được xây dựng từ năm 1950 nhưng đã bỏ hoang từ lâu, mọi cơ sở vật chất dường như sụp nát, hoang tàn. Nhớ về những ngày đầu mới tiếp quản chùa, nhà sư tâm sự: "Đêm đến phải ngủ ở Điện thờ. Còn mọi sinh hoạt vào buổi sáng phải đi nhờ ở chùa khác cách mấy cây số".

Khi sư Chơn Hữu kể hết câu chuyện quá khứ của chàng trai trẻ Thiện Hữu cũng là lúc chúng tôi nhận ra rằng: Anh chàng Thiện Hữu trước đây không chỉ nổi tiếng bởi máu liều lĩnh, "chơi trội" làm cho giới giang hồ khiếp sợ. Thiện Hữu còn nổi tiếng vì có tài nhiếp ảnh, viết điếu văn. Sư Chơn Hữu nói: "Thời đó, Thiện Hữu có dự một số đám tang của giới giang hồ và chỉ cần khoảng 1 giờ đồng hồ trước khi di quan là đã viết được một bài điếu văn hay. Khi hạ huyệt, đọc lên mọi người đều xúc động nên mỗi khi có đám tang trong khu phố, người ta thường nhờ Thiện Hữu viết điếu văn". Ngoài ra, Thiện Hữu còn có những nghĩa cử nhân đạo làm giới giang hồ khâm phục, nhà sư kể: "Trong một lần chạm trán với băng giang hồ quận 4 TPHCM tại Đà Lạt, để cứu mạng đối thủ, Thiện Hữu đã hứng nhát chém cuối cùng do một "đồng nghiệp" vốn khét tiếng là máu lạnh của băng Ánh Sáng ra tay. Thiện Hữu phải nhập viện cấp cứu". Dấu tích của nghĩa cử nhân đạo lần đó là một vết sẹo vẫn còn trên thân thể sư Chơn Hữu. Phải chăng, nghĩa cử nhân đạo ấy như một ánh dương soi chiếu cho Thiện Hữu "lột xác" để  bước đi trên con đường hiện tại với danh pháp sư Chơn Hữu?!

Khoác trên mình chiếc áo vàng nhà Phật, sư Chơn Hữu đã nhiều lần trở lại Đà Lạt tìm gặp những người trong giới giang hồ để khuyên bảo họ. Sau khi gặp sư Chơn Hữu, tất cả những chàng trai trước đây cùng Thiện Hữu "vào sinh ra tử" đều từ bỏ gươm đao, trở về với cuộc sống lương thiện.

Bên tách trà tỏa hương thơm ngát, ôn lại những kỷ niệm trên con đường tu trì của mình, nhà sư nói: "Nhớ nhất là những lần tịnh khẩu (ngồi thiền) với thời gian là 49 ngày ở những nơi thanh vắng. Có lần, được đi tham quan ở Thái Lan, sư lên một cánh rừng để tịnh khẩu mà xung quanh mình toàn là rắn, rết. Cứ ngồi thiền là thấy mình được hòa nhập vào thiên nhiên, thấy được ý nghĩa đích thực của cuộc sống. Mỗi khi soi xét lại bản thân trong lúc tịnh khẩu, sư tự đặt câu hỏi: Tại sao khi đang ở trong giới giang hồ, mình có đến hơn 20 đàn em bảo vệ nhưng vẫn thấy bất an? Rồi tịnh lặng, sư thấy hạnh phúc của cuộc sống nằm ở chỗ "Tâm an" khi mình đem "chân, thiện, mỹ" và tấm lòng nhân ái bao dung để sống với mọi người. Chỉ có hướng thiện mới khai phóng được tâm hồn, xóa bỏ được thù hận".


Để "cây đời mãi mãi xanh tươi"…

Bằng việc khất thực và xin sự hỗ trợ, sư Chơn Hữu đã xây dựng lại được cơ sở vật chất khá khang trang tại chùa, với những lớp học tình thương nơi Tuệ học đường đầy ắp tiếng cười của các em học sinh nghèo, của những mảnh đời bất hạnh không nơi nương tựa. Trong khi chùa còn gặp nhiều khó khăn nhưng khóa học tiếng Anh đầu tiên tại Tuệ học đường đã được sư Chơn Hữu tổ chức và thuê giáo viên giỏi về dạy cho 240 em học trò cũng đã tốt nghiệp sau 18 tháng theo học miễn phí. Kinh phí của khóa học này ngoài đi khất thực ra, sư Chơn Hữu còn trồng hoa lan và triển lãm ảnh để bán lấy tiền trang trải. Hiện tại, sư Chơn Hữu đang trăn trở: "Mặc dù khóa 2 lớp học tình thường đã được khai giảng để dạy ngoại ngữ cho 300 em học sinh, sinh viên nghèo nhưng đang gặp phải khó khăn, vì những người đã hứa hỗ trợ kinh phí cho sư trong khóa học này vẫn chưa thấy hồi âm. Trong lúc đó, tổng chi phí từ thuê giáo viên, mua giáo trình, sách vở và tiền điện nước mỗi tháng đã hết khoảng 7 triệu đồng. Nhưng dù sao đi nữa, sư cũng phải duy trì khóa học".

Hiện tại, ngoài công việc tu trì, sư Chơn Hữu còn làm nhiều việc thiện như trao học bổng cho học sinh nghèo vượt khó, giúp đỡ cho những người có hoàn cảnh khó khăn… Thời gian còn lại, sư trồng hoa lan, sáng tác thơ hay tìm đến những cảnh sắc thiên nhiên để chụp ảnh. Kho ảnh của sư được Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Thừa Thiên - Huế tổ chức triển lãm, được đánh giá rất cao về nghệ thuật.

Sự hoàn lương để mở ra cánh cửa mới cho cuộc đời nơi con người Thiện Hữu là một sự quay về đúng với bản chất "nhân chi sơ tính bản thiện". Những việc nhân ái sư Chơn Hữu đang làm đã trọn vẹn ý nghĩa của danh xưng "Thiện Hữu" ở thuở ấu thơ. Sở dĩ sư Chơn Hữu không ngần ngại kể về quãng đời lạc lối của mình khi nó đã bị triệt tiêu bởi tình thương và lòng bao dung… là để cho những ai đang còn lầm đường hãy mau quay về với đời sống lương thiện. Giờ đây, tiếng cười rộn rã của các em học sinh nghèo nơi Tuệ học đường, niềm vui của những mảnh đời bất hạnh không nơi nương tựa... là hạnh phúc của chính sư Chơn Hữu - vị cứu tinh mà người dân địa phương thường gọi.

Bài viết liên quan
Thám tử Việt Nam
Hỗ trợ trực tuyến
KEYWORD_3
Nhân viên 0917 212 969

KEYWORD_3
Nhân viên 0917 212 969

Thống kê truy cập

    Đang Online:

    15

    Hôm nay:

    64

    Tổng cộng:

    97128
Đối tác
Đối tác 3Đối tác 1Đối tác 2